Cao thủ "chém gió" gặp cao thủ bốc phét

Khi hai đối tượng này gặp nhau chắc chắn sẽ có chuyện hay để cười ví như câu chuyện này chẳng hạn.
Một chuyện khác
Theo Mei Ying - dịch (danviet.vn)

Gà mái và chuyện ăn cơm trước kẻng

Tưởng hai chuyện này không liên quan tới nhau nhưng ngẫm nghĩ kỹ thì có đấy! Truyện tranh: Gà mái và chuyện ăn cơm trước kẻng sẽ mang lại tiếng cười cho mọi người.
Và câu chuyện tiếp theo...
Theo Mei Ying - dịch (danviet.vn)

Hỏi xoáy đáp... nhanh


* Loại súng nào có thể khiến người ta chạy dù người bắn không có ý định làm cho người khác bị thương?
- Súng hiệu lệnh dùng trong môn thi chạy.
* Làm việc gì mà nhắm một mắt mở một mắt thì tốt hơn?
- Bắn súng.
* Loại thuyền nào thiết kế không phải để đi dưới nước?
- Phi thuyền.
* Hai con cua đồng chạy thi. Con cua đỏ dài 10 cm chạy đua với con cua xanh dài 15cm. Con nào về đích trước?
- Con cua xanh, vì con cua đỏ đã bị luộc chín.
* Minh đã 6 tuổi rồi nhưng tại sao chỉ được tổ chức sinh nhật có 1 lần?
- Cậu ta sinh vào ngày 29/2.
* Bạn có thể kể ra 3 ngày liên tiếp mà không có tên là thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu, thứ bảy, chủ nhật?
- Hôm qua, hôm nay và ngày mai.
* Buổi sáng khi thức dậy, ông Kiều đi đánh răng, nhưng tại sao cùng lúc đó lại có thể nghe thấy tiếng ông huýt sáo?
- Ông ta lấy răng giả ra để đánh
* Một hôm giáo sư Dương bỗng phát hiện ra rằng tuy có nhiều chủng loại hóa thạch nhưng khủng long chỉ có một loại, xin hỏi đó là chủng loại nào?
- Tuyệt chủng.
* Nếu chỉ có một que diêm, trong một ngày mùa đông giá rét, bạn bước vào căn phòng có một cây đèn, một bếp dầu, và một bếp củi, bạn sẽ thắp gì trước tiên?
- Que diêm.
* Có bao nhiêu chữ C trong câu sau đây: “Cơm, canh, cháo gì tớ cũng thích ăn!”
- Một chữ C (viết hoa).
* Khi Messi thực hiện quả đá phạt đền, anh ta sẽ sút vào đâu?
- Quả bóng.
* 2 con vịt đi trước 2 con vịt, 2 con vịt đi sau 2 con vịt, 2 con vịt đi giữa 2 con vịt. Hỏi có mấy con vịt?
- Bốn con.
* Khi nào 30 người đàn ông và 2 người đàn bà đánh nhau tán loạn?
Khi chơi cờ vua.
* Cái gì dài như trái chuối, cầm một lúc thì nó chảy nước ra?
- Que kem.
* Nắng ba năm ta chưa hề bỏ bạn, mưa một ngày bạn đã bỏ ta. Bạn là ai?
- Cái bóng.
* Nơi nào có đường xá, nhưng không có xe cộ; có nhà ở, nhưng không có người; có siêu thị, công ty nhưng không có hàng hóa... ???
- Ở bản đồ!
* Con gì mà khi nó chết đi sẽ làm cho con khác chết theo?
- Con tim.
* Nam luyện tập thể thao rất vất vả dưới trời nắng 38 độ C nhưng tại sao cậu ta không đổ mồ hôi?
- Nam đang tập bơi dưới nước.
* Núi nào trên thế giới nghe đến tên đã biết là bị chặt ra từng khúc?
- Núi Thái Sơn.
* Môn thể thao gì mà rất lạ, người nào càng thắng người đó càng thua?
- Môn đua xe đạp (“thắng” tiếng miền Nam nghĩa là phanh).
* Khi thức dậy vào buổi sáng việc đầu tiên của đa số mọi người là làm là gì?
- Mở mắt.
* Có một tàu điện đi về hướng nam. Gió hướng tây bắc. Vậy khói từ con tàu sẽ theo hướng nào?
- Tàu điện làm gì có khói.
* Đố các bạn nam giới, cơ quan quan trọng nhất của phụ nữ là gì?
- Hội liên hiệp Phụ nữ.
* Nhà leo núi nọ có thể leo lên bất kì đỉnh núi cao nào nhưng duy nhất một đỉnh không bao giờ chinh phục được. Đó là đỉnh nào?
- Đỉnh đầu anh ta.
* Bỏ ngoài nướng trong, ăn ngoài bỏ trong là gì?
- Bắp ngô.

Chinh phục bố vợ tương lai

Cái tên Mùi có nhiều ý nghĩa, không hiểu cha mẹ nàng lấy ý nghĩ gì để đặt tên cho con. Nàng cầm tinh có Dê chăng, hay là người nàng có một loại mùi lạ, hấp dẫn, cũng có thể chỉ là do vô tình...

Nhưng mà cưa thế nào bây giờ đây, chỉ cần nhìn thấy bản mặt tôi là nàng đã co chân phi guốc cao gót vào mặt rồi, nói chi tiếp cận tán tỉnh.

Một kế hoạch hoàn hảo được vạch ra. Đầu tiên là phải vô hiệu hóa con chó to đùng luôn nằm ngoài cổng nhà nàng cái đã. Sau khi đã quay chín miếng xương sườn, tôi hóa trang thành một thành bắt ếch, đeo giỏ, cầm thuổng tiến tới cổng nhà nàng.

Con chó thấy người lại liền xông ra, tôi nhanh trí quăng cho nó miếng xương sườn thơm lừng. Con chó lao ra ngoạm miếng xương một cách ngon lành. Con chó đã cho tôi tiến vào vườn nhà nàng một cách dễ dãi. Tôi giả vờ cúi tìm hang ếch. Nàng đã nhìn thấy tôi, và có vẻ thích thú với bộ dạng người bát ếch của tôi. Tôi nhìn lại nàng và thầm nghĩ: Em thân yêu ơi, thực ra là anh đang tìm cơ hội bắt em về làm vợ đấy...

Bố của nàng tiến ra vườn, đối diện với tôi. Ông nói nếu bắt được ếch thì phải cưa đôi đấy! Tôi sung sướng phát điên lên nhưng cố nén mình: Thưa bác vâng, cháu sẽ chia đôi cho bác, vườn nhà mình nhiều ếch lắm ạ!

Tôi gọi điện cho thằng đàn em chạy ra chợ mua 10 con ếch to nhất mang xuống bờ tre nhà nàng cho tôi liền. Trưa, tôi mở giỏ lấy ra 5 con ếch béo mầm trịnh trọng đưa cho bố của nàng:

- Dạ thưa bác, hôm nay cháu bắt được 10 con ếch trong vườn nhà bác, cháu xin gửi lại bác 5 con ạ.

Bố nàng vô cùng phấn khởi, mừng ra mặt. Ông không ngờ trong vườn nhà mình lại có nhiều ếch đến vậy. Nhân chuyện, tôi chém gió tiếp:

- Thưa bác, cháu là chuyên gia bắt ếch, được đào tạo từ bên Tây, trong trường đại học bắt ếch có tiếng tại Pháp. Với kiến thức của cháu thì mỗi ngày có thể bắt được ít nhất 10 con như hôm nay. Theo nhận định của cháu thì trong vườn nhà mình còn khoảng gần 2 vạn con ếch nữa đấy ạ. Ếch nhà mình là loại ếch đặc biệt, sống sâu dưới đất gần 1 mét nên chỉ có cháu mới phát hiện được. Đề nghị bác không cho bất cứ thằng nào vào vườn tìm ếch nữa, cháu sẽ ký với bác hợp đồng độc quyền...

Khỏi phải nói bố của nàng mừng tới cỡ nào. Ông sai cô con gái rượu tên Mùi hầu nước cho tôi uống, bổ cam cho tôi ăn. Trời ơi lần đầu trong đời tôi được chính nàng phục vụ tận tình, hai cái răng khểnh của nàng nhú ra mỗi khi cười đã khiến tôi chết ngất. Phải đầu tư để cưa đổ nàng mới thôi, không có việc gì khó.

Hôm sau tôi ra chợ mua hẳn 20 con ếch ngon nhất nhét vào giỏ và tiếp tục xuống vườn nhà nàng đào bới. Cả gia đình nàng đã pha nước chờ tôi từ rất sớm.

Nhận 10 con ếch theo hợp đồng, bố của nàng sướng như nhặt được vàng. Ếch bây giờ là món đặc sản rồi, người nghèo không có tiền ăn đâu.

Một hôm, sau khi nhận 15 con ếch béo mầm, chính bố nàng hỏi tôi:

- Này anh Tò ơi, anh có vợ chưa? Nếu chưa có thì tôi gả con Mùi cho đấy!

Tôi chính thức chết ngất ngay tại sân nhà nàng, mồm há hốc ra như thể bị tai biến. Tôi đưa cả giỏ ếch cho ông, vái:

- Dạ dạ, thưa bác, con yêu em Mùi từ lâu rồi ạ...

- Được thế thì tôi gả nó cho anh. Mỗi ngày anh cứ bắt về cho nó 10 con ếch là đủ rồi!

Tôi chẳng còn biết nói gì với bố vợ lúc này. Thực tình thì số tiền vay lãi cao đầu tư mua ếch để cưa en Mùi đã lân gần 30 triệu đồng rồi.

Quần lại học đòi bắt chước áo

Tí là nhân viên mới của một công ty nhà nước nên suốt ngày cứ phải ngồi mốc mép ở phòng, chẳng dám lượn lờ như mấy “ma” cũ trong phòng. Tết thì đã cận kề, các anh chị em trong phòng cứ rộn ràng mua sắm, hạt dưa, hạt bí, mứt dừa, mứt sen,... nói chung là đủ cả.

Công việc giữa năm nên công việc không có gì đến hạn, đâm ra nhàn rỗi, vì vậy nhiều lúc Tí suýt ngủ gật trong giờ làm việc nhưng sợ bị soi nên Tí cũng chẳng dám tự nhiên. Vì thế Tí rất khâm phục các anh chị trong phòng, chẳng bao giờ thấy họ ngủ gật hoặc có biểu hiện buồn ngủ cả.

Và người mà Tí khâm phục nhất chính là sếp trưởng phòng, lúc nào Tí cũng thấy sếp tỉnh táo, chưa bao giờ thấy ngáp. Trưởng phòng của Tí thi thoảng lại thấy biến mất khỏi phòng mất cả buổi chiều. Nhiều hôm đã hết giờ làm cả tiếng mà Tí vẫn chưa thấy sếp quay lại, áo khoác thì vẫn vắt trên ghế bành. “Chắc anh ấy sẽ quay lại làm đêm ở công ty” - Tí thầm ngưỡng mộ sếp – “Người đâu mà tham công tiếc việc, giờ nhân viên nghỉ sếp vẫn miệt mài cày, thế mới là sếp chứ!”

Nhưng về sau Tí phát giác ra rằng, hóa ra không phải thế, sếp vắt áo khoác lên ghế chẳng qua chỉ để lòe mấy nhân viên yếu bóng vía và để đối phó với sếp tổng rằng là “tôi vừa ở đây, tôi sẽ quay lại sau ít phút”, nhưng thực chất sếp đã biến khỏi cơ quan từ đời tám hoánh nào rồi.

Vốn là người thông minh ham học hỏi nên Tí lập tức bắt chước ngay chiêu này của sếp, nhưng Tí nghĩ bụng: “Tuy mình bắt chước nhưng phải cần sáng tạo, không thể dập khuôn máy móc được...”.

Và ngay sau hôm đó, mỗi khi Tí trốn ra ngoài, mọi người trong phòng đều thấy trên ghế Tí vắt một cái... quần.

Lão Đồng Nát và chuyện lô tô lô đề

Lão Đồng Nát nhận được điện thoại của vợ, giục lão về mà nhận tiền đền bù ruộng đất đợt hai.

Lão nghe xong mà thấy trống trải trong lòng. Thế là lão từ nay chính thức trở thành nông dân không ruộng đất. Đợt một, người ta lấy hết bờ xôi, ruộng mật của đồng quê lão vào quy hoạch. Mỗi nhà nhận một cục tiền đền bù tướng, đổi đời. Nhà thì tậu xe, sắm sanh đồ đạc, nhà thì làm được ngôi nhà mới... Làng quê lão thay đổi nếp sống hẳn. Người ta không còn phải ra đồng nữa, vì ruộng đất giờ chỉ còn đầu thừa đuôi thẹo, người ta trồng nhì nhằng rau, mầu cho đỡ phí thôi. Còn thì chủ yếu là ở nhà tiêu tiền, chợ búa qua ngày. Các quán hàng mát xa, karaoke, quán nhậu thi nhau mọc lên.

Lão thì sau khi xây xong được ngôi nhà khá đẹp, mở cho vợ cái cửa hàng tạp hóa, xong là lão lại lên thành phố làm nghề thu gom ve chai như cũ. Giờ thì những đầu thừa, đuôi thẹo vào quy hoạch nốt. Nhưng lần này giá có cao hơn đợt đầu, cao thì cũng còn được mấy nữa đâu. Lão thầm nghĩ mà cứ thấy lòng thấp thỏm, trống trải...

Làng lão lại vào cuộc chuyển mình mới. Nhiều nhà tiêu hết tiền đợt một lâu rồi, đang bí, giờ lại có cục tiền mới, bắt đầu hồi sinh. Lão được thằng cháu họ mời sang uống rượu nhân dịp nó khai trương dịch vụ mới. Lão làm cái phong bì, đút tờ năm trăm ngàn vào rồi đến nhà nó. Khách mời cũng vài mâm, chủ yếu là người thân quen, họ hàng cả. Lão tưởng thằng cháu khai trương dịch vụ gì, hóa ra nó mở dịch vụ ghi Lô đề.

Lão bảo nó :

- Chú khuyên anh nghĩ lại đi, làm nghề cờ bạc này không bền đâu, chả sớm thì muộn cũng tan cửa, nát nhà thôi.

- Chú không biết gì cả, cháu làm dịch vụ Lô tô cho nhà nước cơ mà.

- Anh bịp ai chứ bịp thế nào được chú, tay nào cũng nói ghi lô tô cho nhà nước, nhưng toàn "Ôm" hết, tham mà, thế rồi chết không kịp ngáp.

Thằng cháu lão bảo :

- Các cụ đã dạy rồi :"Thứ nhất thả cá, thứ nhì gá bạc". Cháu ghi đề thuê cho nhà nước, coi như là gá bạc, kiếm lắm, chú cứ đợi đấy mà xem. Còn chú, theo cháu nghĩ, chú không cần phải lên phố mới làm nghề đồng nát được, chú cứ về nhà mà mua cũng không hết hàng, đấy đợt này người ta thay xe,thay đài, thay ti vi... hàng loạt chú có biết không?

Lão Đồng Nát cười méo mó :

- Không ngờ anh bây giờ lại tỏ ra thạo đời hơn cả chú rồi.

- Hậu sinh khả úy mà lỵ.

Lão Đồng Nát lấy phong bì ra đưa cho thằng cháu, nói :

- Thôi thì trời không chịu đất, thì đất phải chịu trời vậy, chú có tý chút gửi anh lấy may.

- Cháu không nhận tiền cho của bất cứ ai, làm nghề này nó thế. Không nhỡ về sau nhiều người thua hết tiền, lại đến kể lể này nọ, ớn lắm. Tốt nhất là chú dùng số tiền này mua mở hàng cho cháu một số.

- Chú từ xưa đến nay không cờ bạc, đây là do anh mời mở hàng cho anh, nên chú sẽ mua. Chú khuyên anh không nên làm nghề này, anh thì cương quyết không nghe, vậy thì có hai con không. Chú mua con" không không" năm trăm ngàn! Nên nhớ là có câu: "Cờ bạc đãi tay mới" đấy nhé.

Hầu như mọi người có mặt lúc ấy đều theo Lão Đồng Nát mà mua con "00", vì ai cũng nghĩ cho tiền thì hắn không nhận, thôi thì mua đại đi, âu cũng là một cách cho.

Ngay tối hôm ấy, thằng cháu lão bỏ nhà đi biệt tích luôn. Khốn nạn cho nó, hôm ấy đề về "00" thật. Số tiền nó phải trả cho người ta gấp ba lần số tiền nó vừa nhận được do đền bù đất.

Lão Đồng Nát thở dài: Đúng là hậu sinh khả... ố!

Theo DanViet

Chuyện từ dạo Tết, giờ mới kể

Theo tinh thần của một số nhà chiêm tinh học thì người đầu tiên tôi cần gặp mặt trong năm mới này phải là người tuổi Mùi, cầm tinh con dê. Nếu được như vậy thì chắc chắn sẽ lấy được chồng, thậm chí còn được đề bạt phó phòng. Bao nhiêu năm nay sống vô thần, chẳng tin cái gì cả nên tình hình dậm chân tại chỗ. Năn nay tôi quyết định làm thử làm theo lời khuyên của thầy xem sao. Nếu trúng đậm sẽ hậu tạ thầy sau cũng chưa muộn.

Tôi mở danh sách cư dân trong khu tập thể ra nghiên cứu rất kỹ lưỡng, tổng số có 3 người tuổi Mùi, hai nam, một nữ. Hai nam tuổi Mùi thì kém lắm, một ông đạp xích lô, một ông chữa xe đạp ở đầu khu tập thể và đau hơn là cả 2 ông đều có tính bồ bịch. Ông đạp xách lô thì tí táy với bà bán dưa khú ngoài chợ, ông chữa xe đạp thì lằng nhằng với bà buôn mắm ngoài phố, thật chả ra thế nào.

Vậy là tôi quyết định loại 2 ông tuổi Mùi ra khỏi danh sách mời xông nhà, không còn lăn tăn gì hết. Còn lại chị tên là Bướm ở giữa khu có vẻ nền nã hơn cả. Chị Bướm không xinh đẹp nhưng có duyên, gia đình hạnh phúc, bà con trong khu tập thể ai cũng quý hóa chị Bướm, vậy là ngon rồi.

Tôi quyết định mời chị Bướm xông nhà vào lúc giao thừa cho sớm sủa, nếu để muộn sợ có ai đó vô tình vào trước thì gay. Tôi bí mật chuyện này mà không cho bố mẹ tôi biết.

Chị Bướm nhận lời vui vẻ, sẵn sàng sang xông nhà cho tôi. Chị này đượccái xởi lởi, ai nhờ gì cũng giúp nhiệt tình. Tôi chuẩn bị sẵn cái phong bì lì sì 1 triệu đồng, làm một mâm cỗ có gà luộc, bánh chưng xanh, thịt chân giò nấu măng, chai sâm panh… để chiêu đãi chị Bướm lấy may đầu năm.

Mọi chuyện chuẩn bị xong xuôi, năm mới đã tới. Đúng giao thừa, chị Bướm sang nhà tôi xông đất theo hợp đồng đã thỏa thuận với nhau. Tôi dọn đồ ăn, mở chai sâm panh, hai chị em cụng ly mừng xuân mới. Vui quá, mọi chuyện xuôi chèo mát mái, tôi đưa bao lì xì cho chị Bướm như kịch bản.

Lúc tiễn chị ra về, tôi mới phát biểu tri ân:

- Cám ơi chị nhé, năm nay em có người tuổi Mùi xông nhà thế này thì hên lắm rồi, cuối năm lấy được chồng em sẽ khao to.

Chị Bướm nghe vậy mới vội chữa lại:

- Ấy thì các cụ nhà chị làm khai sinh nhầm đấy, chứ thật ra là chị tuổi Ngọ, cầm tinh con ngựa cơ…

- Giời ơi giời…

Bài học của thất bại

Một người đàn ông đi ngang qua một chú voi đang bị xích, đột nhiên ông dừng lại và tự hỏi tại sao một chú voi lớn như vậy lại không thể tự làm đứt một sợi dây thừng nhỏ buộc ở chân và trốn thoát. Thậm chí còn không có cả dây xích và lồng giữ. Hiển nhiên là chú voi hoàn toàn có thể làm được, bất cứ lúc nào chú muốn nhưng vì một lý do nào đó chú đã không làm như vậy.

Người đàn ông đã đến gặp người quản tượng gần đó và hỏi anh ấy vì sao con voi vẫn đứng yên ở đó và không bao giờ bỏ đi. Người huấn luyện voi trả lời:

- Khi con voi này còn nhỏ và bé hơn bây giờ, chúng tôi đã sử dụng cùng một loại kích cỡ dây thừng giống như bây giờ để trói chúng. Ở độ tuổi đó, các sợi dây vẫn đủ sức để giữ chúng. Khi voi lớn lên, chúng tin rằng chúng không đủ khả năng phả được dây. Con voi này luôn tin rằng sợi dây có thể giữ chúng lại và không bao giờ thử trốn thoát.

Người đàn ông rất ngạc nhiên. Những con vật to lớn như vậy đều có khả năng làm được, nhưng chúng đã không bao giờ tin và sẽ mãi mãi kẹt ở nơi này.

Giống như con voi trong câu chuyện, con người chúng ta luôn không tin vào chính bản thân mình với lý do đơn giản là chúng ta đã thất bại trước đó. Thất bại là một phần của việc học, một phần trong con đường dẫn tới thành công.

Không ai biết đi xe đạp, xe máy hay lái ô tô ngay sau lần thử đầu tiên. Nguyên nhân cơ bản là do nỗi sợ thất bại, mà phần lớn mọi người đều đánh giá không đúng về ý nghĩa và thử thách của nó trong lần đầu. Họ không chuẩn bị tư tưởng cho khả năng thất bại.

Chúng ta chỉ thành công khi biết chấp nhận thất bại là sự thực và tiếp tục cố gắng không ngừng.

Vỡ nợ vì “đầu tư hạnh phúc gia đình”

Mấy tuần nay tự nhiên vợ chồng tay hàng xóm có vẻ yêu nhau say đắm, thi thoảng lại hôn nhau. Lạ nhỉ? Trước đây tình hình thời sự hai nhà nói chung là giống nhau, vợ chồng vặc nhau như cơm bữa, hai bà vợ chanh chua đanh đá cá cầy như nhau. Đùng một cái vợ tay hàng xóm lại thay đổi thái độ 100 % là sao nhỉ? Nhất định tay này có võ gì đây?

Bên nhà tôi thì cô vợ vẫn cứ cau có như cũ, một lần tôi thử hôn vợ liền bị ăn ngay một bài đít cua: Trong mồm người có 9 vạn con vi trùng, hôn nhau để lây bệnh à? Bị dội gáo nước sôi vào mặt, tôi chỉ biết lên giường trùm chăn tự kiểm điểm bản thân về sự ngu dốt trong lĩnh vực chinh phục vợ.

Nghĩ mãi không ra chiêu gì, tôi quyết định mời thằng hàng xóm đi nhậu bữa thịt chó để khai thác bí quyết. Đầu tư cho hạnh phúc xá gì tốn kém, e hèm.

- Nào dzô đi ông ơi, con chó này hả, thuộc diện cầy tơ, xoắn quá…

Chai 65 đầu tiên đã cạn, tay hàng xóm vẫn chưa say, phải chuốc tiếp ngay chai nữa. Gần cạn chai thứ 2, tôi phỏng vấn:

- Này ông ơi, nói cho tôi biết đi, sao vợ ông thay đổi thế, ngày nào cũng hôn ông đắm đuối như thể mới yêu lần đầu?

Tay hàng xóm cầm cái đùi chó ngấu nghiến:

- Ha ha, con vợ tôi nó vẫn thế thôi, chẳng qua là tôi ra quy chế nếu hôn chồng 1 cái thì được thưởng 5 nghìn đồng.

Trời ơi, đơn giản thế mà tôi không nghĩ ra. Vấn đề là lây đâu ra tiền để thưởng cho vợ bây giờ? Không thể chần chừ, tôi bí mật lấy sổ đỏ rồi ra ngân hàng vay nóng 50 triệu đồng. Thế là xong, tay hàng xóm kia, mày sẽ phải lác mắt ra cho mà xem!

Nghe tôi thông báo hôn 1 cái thưởng 10 nghìn đồng, vợ tôi sung sướng như trúng sổ số. Ngay lập tức cô ta ôm tôi hôn vào mặt vào môi, vào cổ vào gáy... Tóm lại là chỗ nào hôn được là vợ tôi hôn. Còn tôi ư, khỏi phải nói sung sướng tới cỡ nào, chỉ còn thiếu bay lên chín tầng mây. Đã lâu lắm rồi tôi không biết mùi vị nụ hôn của vợ, kể từ khi cô ấy đọc thông tin trên báo lá cải, rằng trong mồm người có 9 vạn con vi trùng khác nhau.

- Anh yêu ơi, thanh toán 500 nghìn!

Tôi giật thót cả người, sao mà nhiều thế chứ?

- Cô có ăn gian không hả? Mới ngày đầu tiên mà cô ta đã hôn tôi 50 lần?

- Này nói cho ông biết, tôi còn quay camera cẩn thận đây này.

Tôi mở tủ lấy 500 ngàn đưa cho vợ, cô ta sướng run, suýt ngất: “Ôi trời ơi, cảm ơn thần thánh, thế là từ nay con không phải làm gì nữa, chỉ cần hôn chồng là sống ung dung rồi!”.

Cứ thế, ngày nào vợ tôi cũng dậy rất sớm, thậm chí chưa đánh răng thì đã lao vào hôn chồng đến ngạt thở. Tôi sung sướng như chưa bao giờ được yêu, tâm hồn bay bổng trên mây khiến gã hàng xóm bắt đầu gen tỵ ra mặt. Chẳng mấy chốc tôi lại phải tiếp tục vay tiền đầu tư hạnh phúc, còn vợ tôi thì cứ phây phây ra. Rồi chợt một hôm, trong lúc tôi đang lê tê phê vì những nụ hôn hạnh phúc thì nhân viên ngân hàng tới thông báo:

- Nhà của anh chị đã bị niêm phong và phát mại trừ nợ!

Vợ tôi ngất lịm trên sàn nhà.

Lão Đồng Nát và phi vụ làm ăn bất thành

Lão Đồng nát nhận được cú điện thoại. Lão mừng húm vì đó là cú điện thoại của một xí nghiệp cơ khí gọi lão đến mua sắt vụn. Lão thầm cảm ơn chiêu quảng cáo của anh bạn xe ôm bảo lão viết tên với số điện thoại lên một tấm bìa, rồi treo toòng teng ở sọt thồ. Vậy mà mới hôm trước hôm sau đã có khách, mà lại là khách sộp mới sướng chứ.

Lão đến xí nghiệp cơ khí bằng xe máy chứ không đi xe đạp, vì lão biết nếu giao dịch thành công thì lão phải chở hàng bằng ô tô là cái chắc. Lão vừa đi vừa nhẩm tính, thắng vụ này lão sẽ tậu cho đứa con gái út chiếc xe máy để nó có cái mà đi làm.

Tiếp lão là giám đốc xí nghiệp chứ không phải là những anh trưởng, phó phòng vật tư như một số xí nghiệp mà lão đã từng đến mua sắt vụn. Giám đốc xí nghiệp cũng chả mời lão vào văn phòng, mà kéo ngay lão ra đống sắt vụn, chỉ cho lão xem.

Lão choáng ngợp với đống gọi là sắt vụn của xí nghiệp này. Lão nghĩ bụng: xí nghiệp này sắp giải tán hay sao mà bán sắt thép nguyên, vật liệu, gọi là phế liệu thế này. Lão lại thấy lo lo, nhỡ mua bán kiểu này, không khéo lại bị lôi lên công an hỏi mua những thứ này ở đâu như đã có lần lão mua phải hàng ăn cắp.

Như đoán được ý nghĩ của lão, giám đốc xí nghiệp nói:

- Ông yên tâm gọi xe đến mà cân, chở đi. vấn đề là ông có đủ tiền để mua hết chỗ này hay không thôi.

- Nhưng mà tôi chỉ mua với giá sắt vụn thôi.

- Thì tôi bán cho ông theo giá phế liệu chứ sao.

- Nhưng tôi sợ nhiều cây thép vẫn còn nguyên vẹn thế kia?

- Lo gì, tôi sẽ cho máy cắt vụn ra cho ông là được chứ gì.

- Thế thì tốt quá.

Giám đốc lúc này mới mời lão vào văn phòng, pha trà mời lão uống, rồi nói:

- Ông thanh toán cho tôi bằng tiền mặt, và không có hóa đơn của tôi đâu.

- Vâng, mua sắt vụn thì cần gì hóa đơn.

Cửa phòng giám đốc bỗng xuất hiên hai anh công an. Giám đốc tái mặt, lập cập ra mở cửa, hai anh công an vào, một anh đứng cạnh giám đốc như canh chừng, anh kia lấy trong cặp ra tờ lệnh, dõng dạc đọc cho giám đốc nghe lệnh niêm phong xí nghiệp để điều tra những vụ thất thoát vật tư, do đơn tố giác của công nhân trong xí nghiệp.

Lão Đồng nát tiu nghỉu ra về. Lão thầm nghĩ: Không biết còn có bao nhiêu tay giám đốc "quản lý" xí nghiệp như lão giám đốc xí nghiệp này nữa?